Vũng buồn vạn thuở

Đóm lửa lập lòe đêm lặng vắng
Ta thu lu trò chuyện với bóng mình
Trong bao la khoảng trời riêng định phận
Chẳng lẽ lạc loài một kiếp phiêu linh?
Mãi hững hờ giữa chốn phù sinh
Tưởng quên được mà cuối cùng vẫn nhớ
Tinh phôi pha hay duyên trắc trở?
Ta lạc lòng hay em hết đam mê?
Còn tù đọng vũng buồn vạn thuở
Vừa sa chân, trái tim đã bên lề…

SĨ HUỲNH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.