Vị nữ trang chủ

Người ăn mày cụt một cánh tay đến trước trang viên kia để ăn xin. Nhìn tay áo trống trải đung đưa, vị chủ nhân không hề lộ chút lòng trắc ẩn, chỉ tay ra đống gạch trước cửa, nói:

– Ngươi thấy đống gạch đó không? Hãy giúp ta chuyển nó ra nhà sau đi.

Người ăn mày không kìm được sự giận dữ:

– Bà không thấy tôi chỉ có một tay sao mà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho tiền thì thôi, đâu cần phải trêu ghẹo như vây.

Nữ chủ nhân không lộ vẻ tức giận, tự mình bốc vác gạch nhưng cố ý chỉ dùng một tay. Chuyển được vài lượt, bà bảo gã ăn mày:

– Đấy, ngươi thấy chưa. Đâu phải dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ?

Gã ăn mày lặng người đi. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch.
Vị chủ nhân đưa cho gã ăn mày 20 đô, hắn cảm kích nói:

– Cảm ơn bà!

– Ngươi không cần cảm ơn ta. Đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình

.- Tôi sẽ không quên bà. Chào bà tôi đi.

Về sau cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi tới lui mấy lượt.

Một thời gian sau, có một người ăn mặc chỉnh tề, áo veston, mang giày da đến trang viên xin gặp trang chủ. Có điều là người này… chỉ có một cánh tay. Ông ta cúi người xuống, nhẹ giọng với vị nữ chủ nhân:

– Bà còn nhớ tôi không? Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi đã là giám đốc của một công ty. Tôi đến đây chỉ muốn để cám ơn bà.

Vị nữ trang chủ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà nói, giọng hờ hững:

– Không cần phải cám ơn đâu. Thật ra đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi, chứ tôi không giúp gì cả.

(Sưu tầm)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.