Trốn trong thơ

Chợt nhớ em, người đang hạnh phúc
Quên tháng ngày, quên đất rộng trời cao
Quên bạn thân, quên Zalo, Facebook
Những nỗi buồn…trả lại trăng sao

Ai cũng có khoảng đời như thế
Để cân bằng một kiếp nhân sinh
Nhưng mầm sống bắt nguồn từ cội rễ
Còn phải hài hoà vật chất, tâm linh

“Khi xót xa hãy về đây nương náu”
Có vòng tay luôn rộng mở đón chờ
Thời gian qua chỉ là mộng ảo
Cứ cho rằng em đã trốn trong thơ…

SĨ HUỲNH 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.